Tỷ lệ bệnh nhân loãng xương cao tuổi được điều trị bằng thuốc và các yếu tố liên quan tại Bệnh viện Đại học Y Dược thành phố Hồ Chí Minh

Tải xuống

Dữ liệu tải xuống chưa có sẵn.
PDF Download: 0 View: 0

Indexing

CÁC SỐ TỪ 2011-2023
Tạp chí Y Dược Học

Tóm tắt

Đặt vấn đề: Các thuốc điều trị loãng xương (LX) như bisphosphonate đã được chứng minh hiệu quả tăng  mật độ xương (MĐX) và giảm nguy cơ gãy xương (GX). Tuy nhiên, theo y văn, tỷ lệ điều trị thuốc chưa được  cao như mong đợi. Nghiên cứu nhằm xác định tỷ lệ điều trị thuốc LX và các yếu tố liên quan ở người cao tuổi  (NCT) tại Bệnh viện Đại học Y dược thành phố Hồ Chí Minh (BVĐHYD).  

Đối tượng và phương pháp nghiên cứu: Nghiên cứu mô tả cắt ngang trên 482 NCT (≥ 60 tuổi) được đo MĐX  từ tháng 11/2022 đến tháng 05/2023, có kèm bộ câu hỏi phỏng vấn. Thông tin ghi nhận bao gồm nhân khẩu  học, bệnh lý đồng mắc, tình trạng phụ thuộc hoạt động chức năng cơ bản (ADL), hoạt động chức năng sinh  hoạt (IADL), tiền căn GX do LX, chẩn đoán và kê thuốc LX, quá trình tái khám, kết quả MĐX và quá trình tư  vấn LX, hiểu biết về LX.  

Kết quả: 73,9% bệnh nhân (BN) LX được điều trị thuốc LX. Các yếu tố liên quan đến việc điều trị bao gồm: kết  luận LX dựa trên MĐX (OR = 4,49, p = 0,025), được tư vấn LX sau đo MĐX (OR = 7,45, p < 0,001), được chẩn  đoán LX bởi bác sĩ Nội cơ xương khớp (OR = 53,63, p = 0,003), BN biết lợi ích của thuốc điều trị LX (OR = 9,82,  p = 0,021), bệnh thận mạn (OR = 0,27, p = 0,030) và rung nhĩ (OR = 0,03, p = 0,019).  

Kết luận: Tỷ lệ NCT điều trị thuốc LX tại BVĐHYD là 73,9%. Các yếu tố kết quả MĐX, tư vấn LX, chuyên khoa  chẩn đoán LX, hiểu biết của BN về lợi ích của thuốc điều trị LX giúp tăng tỷ lệ điều trị thuốc LX, trong khi đó  bệnh thận mạn, rung nhĩ giảm khả năng BN được điều trị thuốc. 

https://doi.org/10.34071/jmp.2026.1.1041
Đã xuất bản 30-03-2026
Toàn văn
PDF Download: 0 View: 0
Ngôn ngữ
Số tạp chí Tập 16 Số 1 (2026)
Phân mục Nghiên cứu
DOI 10.34071/jmp.2026.1.1041
Từ khóa

Creative Commons License

công trình này được cấp phép theo Creative Commons Attribution-phi thương mại-NoDerivatives 4.0 License International .

Bản quyền (c) 2026 Tạp chí Y Dược Huế

Nguyễn , N. T. T., Cao , T. N., & Nguyễn , C. T. (2026). Tỷ lệ bệnh nhân loãng xương cao tuổi được điều trị bằng thuốc và các yếu tố liên quan tại Bệnh viện Đại học Y Dược thành phố Hồ Chí Minh. Tạp Chí Y Dược Huế, 16(1), 204–209. https://doi.org/10.34071/jmp.2026.1.1041

Balkhi B, Seoane-Vazquez E, Rodriguez-Monguio R. Changes in the utilization of osteoporosis drugs after the 2010 FDA bisphosphonate drug safety communication. Saudi Pharm J. 2018;26(2):238-43.

Sattari M, Cauley JA, Garvan C, Johnson KC, LaMonte MJ, Li W, et al. Osteoporosis in the Women’s Health Initiative: Another Treatment Gap? Am J Med. 2017;130(8):937-48.

LeBoff MS, Greenspan SL, Insogna KL, Lewiecki EM, Saag KG, Singer AJ, et al. The clinician’s guide to prevention and treatment of osteoporosis. Osteoporos Int. 2022;33(10):2049-102.

Bianchi ML, Duca P, Vai S, Guglielmi G, Viti R, Battista C, et al. Improving adherence to and persistence with oral therapy of osteoporosis. Osteoporos Int. 2015;26(5):1629-38.

Kanis JA, Svedbom A, Harvey N, McCloskey EV. The osteoporosis treatment gap. J Bone Miner Res. 2014;29(9):1926-8.

Morell S, Hemmeler C, Amsler F, Gross T. Adherence to osteoporosis pharmacotherapy one year after osteoporotic fracture - a Swiss trauma center secondary prevention project. Swiss Med Wkly. 2017;147:w14451.

Majumdar SR, McAlister FA, Johnson JA, Weir DL, Bellerose D, Hanley DA, et al. Critical impact of patient knowledge and bone density testing on starting osteoporosis treatment after fragility fracture: secondary analyses from two controlled trials. Osteoporos Int. 2014;25(9):2173-9.

Cao Thanh N, Phạm Ngọc Thuỳ Trang, Phạm Hoàng Hải. Tình hình điều trị loãng xương và các yếu tố liên quan ở người cao tuổi gãy xương đốt sống. Tạp Chí Y học Việt Nam. 2024;538.

Schuit SC, van der Klift M, Weel AE, de Laet CE, Burger H, Seeman E, et al. Fracture incidence and association with bone mineral density in elderly men and women: the Rotterdam Study. Bone. 2004;34(1):195-202.

Kanis JA, Cooper C, Rizzoli R, Reginster JY, Scientific Advisory Board of the European Society for C, Economic Aspects of O, et al. European guidance for the diagnosis and management of osteoporosis in postmenopausal women. Osteoporos Int. 2019;30(1):3-44.

Beaton DE, Dyer S, Jiang D, Sujic R, Slater M, Sale JE, et al. Factors influencing the pharmacological management of osteoporosis after fragility fracture: results from the Ontario Osteoporosis Strategy’s fracture clinic screening program. Osteoporos Int. 2014;25(1):289-96.

Saadi H, Litaker D, Mills W, Kippes C, Richmond B, Licata A. Practice variation in the diagnosis and treatment of osteoporosis: a case for more effective physician education in primary care. J Womens Health Gend Based Med. 1999;8(6):767-71.